Tại sao ta biết trước chuyện sẽ như thế mà ta vẫn lao đầu vào, tự nguyện đưa tay vào trong để ma quỷ dắt đi? Tại sao biết rằng đó là thứ cấm, là điều sẽ làm bạn khổ đau, là điều mà giới luật không cho phép, là điều mà thầy bạn khuyên nên tránh xa mà ta vẫn âm thầm lén lút hành động?
Có lẽ bạn sẽ đổ lỗi do duyên số và nghiệp quả. Nhưng không đâu, do ta cả. Do ta không tự kiềm chế lấy những ham muốn của bản thân, do ta buông lung, phóng túng, sa đà trụy lạc, do ta tự tách mình ra khỏi một tập thể thanh tịnh và do ta không chịu dụng công tu tập, không chịu thực hành theo những gì Phật đã dạy. Ngài bảo rằng đời là bể khổ và chỉ cho ta những điều làm ta khổ nhưng không, ta chỉ nghe và để đó. Mấy ai dám nghĩ dám làm!
Song, cũng không thể nào trách ai được vì đời giăng kín những lưới mê có đính trên ấy những viên thuốc độc bọc đường. Chỉ vì ta quá ham một chút dư vị ngọt ngào hấp dẫn ấy và rồi…
Chuyện nói đây thì dễ nhưng khi vướng vào nó rồi ta mới thấy chẳng dễ chút nào. Bởi ta luôn cho rằng nó đúng, nó phù hợp với mình và đó là con đường hạnh phúc của riêng ta. Ta tự hài lòng, tự bảo mình đã đủ lớn để tự quyết định lấy việc của riêng ta.
Trong các mối quan hệ cũng thế, đôi khi ta lầm tưởng đó chỉ là một mối quan hệ bình thường, nên ta chuyện trò, tâm tư, để mặc cho tình cảm tuôn chảy theo thói đời. Nhưng nào biết, đến một ngày kia ta cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó nếu không được trò chuyện, hỏi han hay đại loại nhắn tin, trả lời… Đây là cuộc dạo đầu cho màn kịch khổ đau. Ai dám chắc rằng ta không nằm trong trường hợp ấy? Không đâu bạn, nó chưa tới đâu, đừng vội khẳng định như thế bởi Phật bảo rằng các ông đừng vội tin vào tâm mình trừ khi các ông đã là bậc A-la-hán.
Ngay cả buồn vui, được mất ta còn chưa kiểm soát được huống chi là chuyện tình cảm con người.
Vậy bẫy đời ai giăng? Chính ta, chính ta là thủ phạm và cũng chính ta dìm mình trong bùn nhơ dục lạc, mãi kiếm tìm và hưởng thụ trong bóng đêm để rồi lại quên rằng trong ta còn có một “mặt trời”…