Chiều ngày 14/09/2016 (nhằm ngày 14/08 Bính Thân), đông đảo quý thiện nam tín nữ Phật tử trong và ngoài TP.HCM đã trở về chùa Hoằng Pháp tham dự thời khóa sám hối định kỳ hàng tháng.
Đây là chương trình tu học thường niên của bổn tự. Trước khi thời khóa sám hối được diễn ra, đại chúng đã được nghe Đại đức Thích Tâm Đạo, phó trụ trì chùa Hoằng Pháp thuyết giảng, với chủ đề: “Đến Chùa Để Làm Gì?”.
Vào mồng một, ngày rằm hàng tháng, vào những dịp lễ, Tết có rất nhiều người đi chùa lễ Phật. Đó là một phong tục đẹp. Tuy nhiên, bên cạnh những người đến chùa với đúng nghĩa lễ Phật, học Chính pháp, hành thiện tích đức thì cũng không ít người đến chốn cửa thiền lại không biết mình đến với mục đích gì. Chính vì thế, trong thời pháp của mình, Đại đức giảng sư đã chỉ cho đại chúng thấy được đi chùa để làm gì và chúng ta cần thực hiện những gì khi bước chân đến cửa Phật.
Chùa chiền là cơ sở tu học và truyền bá giáo pháp. Ở một khía cạnh nào đó, có thể nói chùa là một ngôi trường dạy về đạo Phật, là nơi gìn giữ và truyền bá tư tưởng của Đức Phật thông qua hoạt động truyền pháp.
Vậy đến chùa để làm gì? Đối với những người có hiểu biết về Phật giáo, tự nguyện phát tâm hướng Phật, đến chùa là để học tập Phật pháp, đây là vấn đề quan trọng bậc nhất. Đức Phật dạy, chúng ta có tám vạn bốn nghìn trần lao, phiền não nên có tám vạn bốn nghìn pháp môn để tu tập ngõ hầu chuyển hóa mà đạt đến an vui hạnh phúc. Thế nhưng, Phật giáo với tám vạn bốn nghìn pháp môn nên không thể một một sớm một chiều mà lĩnh hội được. Do vậy phải thường xuyên tới lui cửa Thiền để học tập. Vì thế, hễ có thời gian thì người ta đi chùa, không cứ phải ngày lễ, ngày Tết. Những hành giả tu tập chúng ta có hướng được tới quả vị giải thoát giác ngộ hay không chính ở sự học hỏi chính pháp và tu tập chuyên cần.
Song song với đó, những người không vì tĩnh tâm hay hỏi đạo mà vẫn đi chùa. Đây là trường hợp vì mưu sinh, đua chen trong cuộc sống thần kinh bị căng thẳng, nên tìm đến thiền môn. Khung cảnh tịch mịch của ngôi chùa khiến tâm hồn lắng xuống, thần kinh dịu lại. Không cần gặp ai, chẳng màng học hỏi, chỉ cần ngắm cảnh thanh nhàn u tịch, hít căng lồng ngực không khí trong lành dịu nhẹ hương hoa hay ngồi đặt lưng tựa bên vách chùa, cảm nghe lòng nhẹ nhàng khoan khoái… những giây phút đó gánh nợ đời oằn oại đôi vai như vơi nhẹ đi.