Đến cửa chùa rũ bỏ trần duyên tính xấu
Vào điện Phật giữ gìn mối đạo tâm lành.
Suy Ngẫm
Đôi điều trăn trở
Cập nhật: 18/04/2012
Con rất cảm động khi thấy quý thầy “Phật sự đa đoan” vậy mà vẫn nhớ và gởi đĩa Phật pháp cho chúng con. Con xin được cúi đầu tạ ơn Tam Bảo, tạ ơn quý thầy chùa Hoằng Pháp đã dành cho chúng con sự quan tâm ấy.
Kính bạch thầy!
Nay được nghe lời Phật dạy, đôi khi con cứ ân hận là mình kém phước nên mãi đến bây giờ con mới được tiếp xúc với ánh sáng của Phật pháp. Giá như con may mắn biết đến sớm hơn chắc chắn đời con sẽ bớt đi nhiều, rất nhiều những chướng duyên và khổ đau. Vậy nên, nay được tiếp xúc với giáo lý Phật-đà qua lời giảng của quý thầy và cảm thấu được sự đức độ của những tu sĩ, cư sĩ chân chính của đạo Phật, từ sự thiệt thòi của mình, con cứ khát khao giá như có được nhiều ngôi chùa như Hoằng Pháp thì thật quý giá biết bao. Vì như vậy, sẽ có nhiều người có cơ duyên đến được với ánh sáng Phật pháp. Cũng như vậy, sẽ có nhiều người được sống hạnh phúc hơn và rất có thể nhiều người được vãng sanh về nơi Cực Lạc, thoát kiếp luân hồi chìm nổi.
Khi xem đĩa “Biết bến nào trong” con cứ thấy day dứt trong lòng khi nhớ lại hình ảnh bà con Việt kiều đang sinh sống tại vùng biển hồ Tông Lê Sáp. Đời sống của họ thật khó khăn vất vả, tương lai của họ quá mịt mờ. Con hình dung ra nỗi vui mừng của họ khi được đón các quý thầy từ Việt Nam sang, mang cho họ ánh sáng Phật pháp và cũng mang cho họ hơi ấm của quê nhà.
Ở quê chúng con, về đời sống kinh tế - văn hóa - xã hội, nhìn chung có khá hơn những bà con ở vùng “Biết bến nào trong”. Nhưng mà về đời sống tâm linh, về Phật pháp thì có lẽ cũng giống như đời sống kinh tế của bà con ở vùng Tông Lê Sáp. Thái Bình quê con hầu như làng nào cũng có chùa nhưng rất ít ngôi chùa có Sư trụ trì. Hầu hết là dân làng cử ra một người gọi là “thủ nhang” để ngày rằm, mồng một hàng tháng mở cửa chùa, gõ chuông. Và mọi người đến chùa thắp hương lễ Phật như là một tập quán được truyền lại từ lâu đời chứ đa phần chẳng hiểu Phật pháp là gì. Ở quê chúng con, bà con cũng có lòng lắm, cũng có nhiều người tu tập lắm nhưng mà tu “mù”, tu “bản năng” chứ không được bậc minh sư hay thiện tri thức hướng dẫn. Có thể nói, chúng con cũng giống như những trẻ em ở Tông Lê Sáp – cũng khát khao được học chữ nhưng vẫn mù chữ vì không được đi học.
Con cũng đã nghe thầy giảng về “Trưởng giả Cấp Cô Độc”. Chúng con vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ đức hỷ xả của Ngài. Con trộm nghĩ, chúng con ở Thái Bình đang “đói” pháp lắm. Chúng con cứ mong ước được đón một Cấp Cô Độc như thế ra trụ trì giúp ngôi chùa làng con và bố thí Phật pháp, hướng dẫn cho chúng con tu tập.
Về bản thân mình, con đã phát nguyện, nếu có một Cấp Cô Độc dám xả thân về quê con giáo hóa Phật pháp, con xin tình nguyện dùng những năm tháng còn lại của cuộc đời làm người giúp việc cho vị trưởng giả ấy. Nếu không có cơ duyên may mắn ấy, thì nay mai khi đã hoàn thành nhiệm vụ xã hội giao, nếu như vô thường chưa gọi đến, con sẽ từ giã quê hương vào nam thu xếp thuê (nếu có điều kiện thì mua) một chỗ ở gần chùa Hoằng Pháp để có cơ hội thường xuyên đến chùa tu tập. Như vậy, con sẽ có cơ duyên được ở gần quý thầy, được nghe quý thầy chỉ dạy con đường tu tập, hy vọng sớm được vãng sanh về nơi Cực Lạc, thoát khỏi kiếp luân hồi chìm nổi này.