Đến cửa chùa rũ bỏ trần duyên tính xấu
Vào điện Phật giữ gìn mối đạo tâm lành.
Nhập khóa Khóa tu Phật thất - lần 107
Khóa tu an lạc tại chùa Tiêu Dao – Quảng Ninh
Cập nhật: 06/04/2019
Sáng ngày 05/04/2019 (nhằm 01/03 Kỷ Hợi), 400 quý thiện nam tín nữ Phật tử về chùa Tiêu Dao, phường Hà Khẩu, Tp. Hạ Long tham dự khóa tu Một Ngày An Lạc.
Dịp này, ĐĐ. Thích Tâm Tịnh - Ủy viên Ban Trị Sự GHPGVN tỉnh Quảng Ninh, Trụ trì chùa Tiêu Dao thuyết giảng với đề tài Chánh Tín Và Mê Tín.
Đại đức chia sẻ, con người ai cũng có niềm tin, nhưng khi gặp trở ngại trong cuộc sống như bệnh tật, cuộc sống gặp nhiều khó khăn hay muốn làm ăn phát đạt giàu có… người ta thường đặt niềm tin vào một cái gì đó. Nếu họ gặp đúng minh sư, bạn hiền thì sẽ được chỉ dạy đi theo con đường chánh tín; nhưng nếu họ tham vọng quá cao, lại cộng thêm gặp phải thầy tà, bạn dữ thì họ lại mù quáng và sẽ được chỉ dạy đi theo con đường mê tín.
“Chánh” là sự đúng đắn, ngay thẳng, liêm khiết; “Tín” là niềm tin. Hai từ “chánh” và “tín” ghép lại có thể được hiểu là niềm tin đúng đắn. Trái với chánh tín là “mê tín”, là một dạng tin tưởng thiếu cơ sở, mơ hồ, hoang tưởng, thiếu sự nhận định sáng suốt... không đem đến lợi ích cho cuộc sống cá nhân hay xã hội. Trong đạo Phật, chánh tín phải được hình thành trên cơ sở chánh pháp. Những gì đức Phật nói ra, giảng dạy trong kinh điển của Ngài được gọi chánh pháp. Dựa trên kinh điển đó, chư vị Tổ sư diễn đạt bằng sự giác ngộ của mình, mà được nhiều thế hệ hiện tại và về sau chấp nhận, có thêm thắt các ý làm cho nội dung sáng tỏ hơn, nhằm đem lại phương pháp cho người sau tu tập cũng có thể gọi là chánh pháp.
Ngược lại với chánh tín là mê tín, là một kiểu tin tưởng vào đấng thần linh, có quyền năng ban thưởng, giáng họa... một cách mù quáng, thiếu cơ sở, thiếu suy xét, điều mà Phật giáo không thể chấp nhận bởi đạo Phật là một đạo trí tuệ, đạo như thật, và đến bằng sự giác ngộ giải thoát. Mê tín là dạng biểu hiện tâm lý yếu đuối, thiếu niềm tin vào bản thân, cầu viện vào một đấng siêu nhiên, thần lực để cầu xin vụ lợi cá nhân mà bản thân không tự nỗ lực. Sự thờ cúng và cầu nguyện vào một đấng siêu nhiên nào đó để được sự lợi lạc về vật chất rõ ràng đã đi rất xa so với bản chất của đạo Phật, một tôn giáo muốn thoát khỏi sự lệ thuộc của vật chất. Sự giúp ích cho các hiện tượng này vô tình đẩy người đó vào bóng đêm si mê, dẫn đến một lối sống bế tắc và thiếu định hướng tâm thức.