Pháp Môn Tịnh Độ
Tịnh Độ Vựng Ngữ
Tác giả: Thích Minh Thành
Mục lục
Kệ Tụng
Kệ Tụng
KHUYÊN TU TỨ LIỆU GIẢN
Làm phước không niệm Phật
Phước hết phải trầm luân
Niệm Phật không làm phước
Vào đạo nhiều gian khổ.
Không phước chẳng niệm Phật
Đọa vào ba đường ác
Niệm Phật còn làm phước
Sau chứng Lưỡng Túc Tôn.
DẠY QUẢNG VỊ
Bệnh từ thân sinh
Thân từ nghiệp sinh
Chẳng tạo các nghiệp
Họa tiêu phước tăng.
Ta-bà niệm Phật
Cực Lạc nêu danh
Nhất tâm bất loạn
Thượng phẩm Thượng sinh
Bệnh từ thân sinh
Thân từ nghiệp sinh
Chẳng tạo các nghiệp
Họa tiêu phước tăng.
Ta-bà niệm Phật
Cực Lạc nêu danh
Nhất tâm bất loạn
Thượng phẩm Thượng sinh
DẠY ĐẠI VĂN
Trì giới niệm Phật
Khất thực nuôi thân
Làm như thế đi
Pháp thoại đã xong.
Trì giới niệm Phật
Khất thực nuôi thân
Làm như thế đi
Pháp thoại đã xong.
DẠY ĐẠI TRÁC
Có sinh ắt có tử
Thọ yểu đâu đáng bàn
Nay được thành tướng Tăng
Đời này nguyện đã mãn
Luôn thấy rất hoan hỷ
Chớ nên ôm lo buồn
Muôn duyên đều buông bỏ
Chỉ nhất tâm niệm Phật
Vãng sinh cõi Cực Lạc
Ở hoa sen Thượng phẩm
Thấy Phật ngộ Vô sinh
Trở lại độ tất cả.
Có sinh ắt có tử
Thọ yểu đâu đáng bàn
Nay được thành tướng Tăng
Đời này nguyện đã mãn
Luôn thấy rất hoan hỷ
Chớ nên ôm lo buồn
Muôn duyên đều buông bỏ
Chỉ nhất tâm niệm Phật
Vãng sinh cõi Cực Lạc
Ở hoa sen Thượng phẩm
Thấy Phật ngộ Vô sinh
Trở lại độ tất cả.
Thiền sư Chơn Hiết Liễu có làm bài thơ ghi nơi Niết-bàn Đường[1], cảnh tỉnh rất thiết tha, ai đọc đến cũng sinh lòng bi cảm. Tôi bèn họa lại thêm, có thể làm vị thuốc cho Tăng chúng trong lúc bệnh.
Nguyên tác:
Nhắc lại việc xưa, thật xót thương!
Trọn năm cô quạnh Niết-bàn Đường
Trước cửa vắng khách, song không giấy
Trong lò tro lạnh, chiếu đượm sương.
Bệnh rồi mới biết thân là khổ
Lúc khỏe bôn ba bận việc người
Lão Tăng có pháp an nhàn thật
Tám khổ nấu nung chẳng ngại nào!
Họa lại:
Thân huyễn đâu hay sẽ rã tan
Ngẩng đầu kinh hãi Niết-bàn Đường
Một đời đã hết tàn cơn mộng
Toan tính muôn điều, vầng nhật sương.
Nghiệp cũ tạo nhiều, tâm rối loạn
Đường trước hiểm nguy, chân chẳng an
Hôm nay muốn hỏi an nhàn pháp?
Khát đến đào giếng kịp được nào!
Vào cửa Không suông rất đáng thương
Niết-bàn là Tăng thi cử trường
Đốt thiêu ngũ tạng, cá trong chảo
Các căn đau đớn, cỏ bị sương.
Ôm giữ Thiền si, thành tranh luận
Học tu ngoại thuật luống nhọc nhằn
Mọi người bảo có an nhàn pháp
Một câu sắp đi nói thế nào?
*
--------------------------------------------------------------------------------
[1] Trong Tòng lâm, thuở xưa còn gọi là Vô Thường Viện, nơi dành cho các vị Tăng già yếu, bệnh nặng nghỉ ngơi an dưỡng.
Sách cùng thể loại






